top of page
Banner edge

VĂN THƠ NHẠC / THƠ

CHỊ CÓ NHỚ

Chị có nhớ bao mùa xuân rồi nhỉ?

Em chưa về đón tết với quê hương

Khung trời xưa êm ái vạn niềm thương

Ngăn cách mãi dặm trường về chốn cũ

Đã bao lần lòng bâng khuâng tự nhủ

Phải về thôi, tìm lối cũ xa xôi

Có mai vàng khoe sắc ánh xuân tươi

Khắp thôn xóm tiếng reo cười vui vẻ

Ngày giáp tết đặt mâm bàn nghi lễ

Ba mẹ lo cúng tế rước ông bà

Chị em mình xúng xính áo thêu hoa

Tung tăng với nắng chan hòa trước ngõ

Ôi nhớ qúa thời thơ ngây dạo đó

Tuổi thần tiên với pháọ đỏ xuân nồng

Chị lớn lên rồi cất bước theo chồng

Em đủ lớn để non sông vẫy gọi

Chiến tranh về gieo đau buồn vời vợi

Bao ly tan mất mát bởi vì đâu?

Để nơi nơi gánh lắm nỗi cơ cầu

Em vẫn cố tết nhất về với chị

Nhớ xuân nào Huế điêu tàn khổ lụy

Chị lo âu khuya sớm chỉ vì em

Mắt xa xăm thao thức mãi bên rèm

Nhờ có chị mà em qua kiếp nạn

Nhưng chiến tranh đau buồn vô giới hạn

Chia cách nhau đoài đoạn cả cuộc đời

Từ vực sâu em trôi dạt phương trời

Rồi đi mãi vẫn chưa về đón tết

Mái đầu xanh chị em mình trắng hết

Ba mươi năm vẫn biền biệt hư hao

Ước mong sao có được một xuân nào

Về bên chị nhắp rượu đào mừng tết


Tống Phước Kiên K1

Xuân Nhâm Dần 2022



hive-didver6.gif
bottom of page