top of page
Banner edge

VĂN THƠ NHẠC / THƠ

CHỐN CŨ

Sẽ có một ngày về nơi chốn cũ
Qua sông Hàn thăm lại Ngũ Hành Sơn
Động Lên Trời nghe gió lộng bốn phương
Lưng chừng núi động Huyền Không tĩnh lặng


Ngoài xa khơi biển trời hòa xanh thắm
Sóng xô bờ thấm mặn bãi Mỹ Khê
Gió chiều lên mơn trớn mái tóc thề
Bao du khách tuôn về đùa với sóng


Vinh Tiên Sa trời vào thu yên ắng
Cụm Sơn Trà soi bóng dưới trời mây
Đứng hiên ngang làm dũng sĩ đêm ngày
Che Đà Nẵng khỏi mưa dày bão táp


Ngược Bạch Đằng nghe nỗi buồn man mát
Tiếng oan hờn trong tháp cổ Chăm-Pa
Dấu tích xưa oanh liệt Chế Bồng Nga
Còn vang vọng “Hận Đồ Bàn”cay đắng


Đường quanh co đèo Hải Vân hùng tráng
Đỉnh Bà Nà mây trắng giọt sương sa
Bãi Nam Ô ghềnh đá sóng phủ nhòa
Hoàng hôn xuống dãi Thanh Bình nhạt nắng


Ta nhớ hoài những chiều hè Đà Nẵng
Ra bờ sông ngồi hóng mát chờ trăng
Tà áo bay lay động bóng chị hằng
Ánh trăng vàng mờ soi thuyền xuôi ngược


Phố phường chừ có còn vui như trước?
Nhớ chợ Hàn với bánh ướt chè sen
Đường Hùng Vương rộn rã lúc lên đèn
Quanh Chợ Cồn quán hàng đêm suốt sáng


Ta sẽ về nhìn phố phường xứ Quảng
Nơi một thời bảo quốc với an dân
Dù cuồng phong dậy sóng biết bao lần
Nhưng vẫn vững bên trùng dương đại hải


Rồi rảo quanh đi tìm người con gái
Dễ chừng nay đã qúa tuổi bảy mươi
Dẫu thời gian tàn úa nét môi cười
Vẫn son sắc một thời đầy hoa mộng.


Tống Phước Kiên

hive-didver6.gif
bottom of page