top of page
Banner edge

VĂN THƠ NHẠC / THƠ

LỠ TÔI CÓ HỎI

Nếu ba em có hỏi

Lòng em đối với tôi,

Cứ thẳng thắn trả lời,

Đừng lôi thôi giải thích:


"Cái anh chàng bị thịt,

Tướng cục mịch ù lì,

Quê mùa chẳng biết chi,

Con khi nào để mắt."


Nếu me em thắc mắc,

Em cứ việc lắc đầu

Thỏ thẻ: "Nước qua cầu,

Hơi đâu mà để ý;


Gia đình mình quyền quý,

Họ địa vị thấp hèn,

Dù cố gắng bon chen,

Chỉ bày thêm cách biệt."


Nếu bạn bè muốn biết,

Hãy tình thiệt bảo ngay:

"Cứ mặc gã ườn thây

Ngày ôm cây đợi thỏ."


Nếu người quen hỏi dọ,

Em cứ tỏ thật lòng

Rằng tôi dẫu đèo bòng,

Chỉ uổng công lặn lội.


           Nhưng lỡ tôi có hỏi,

           Em đừng nói năng chi,

          Để tôi mãi ngu si,

          Li bì lăn gối lẻ.


          Tình gì rồi cũng sẽ

          Lặng lẽ lướt trôi qua,

          Chỉ còn nỗi xót xa

          Trong tim là vĩnh viễn.


          Khắp năm châu bốn biển,

          Người diễn giải chữ "yêu",

          Chỉ nhắm mắt nói liều,

          Toàn những điều xưa xửa.


          Nào "ba sinh", "hương lửa",

          Nào hứa hẹn nhì nhằng,

          Chỉ là chuyện lăng nhăng

          Đi mò trăng đáy huyệt.


          Tình yêu hay thù ghét,

          Nào khác biệt, em ơi:

          Đồng tiền sấp ngửa rơi,

          Một trò chơi khốc liệt!


          Trần Văn Lương

          Cali, 8/2022

hive-didver6.gif
bottom of page