top of page
Banner edge

VĂN THƠ NHẠC / THƠ

MÙA HÈ ĐỎ LỬA

LGT: Bài thơ “Mùa Hè Đỏ Lửa” dưới đây kể lại thảm cảnh gia đình người lính Địa Phương Quân (ở quê tôi), Anh bị lạc vợ, một mình dẫn hai đứa con. Cầu bị sập, Anh dắt đứa lớn vượt sông, đứa nhỏ ở lại trên bờ đợi cha trở lại. Nhưng Anh và con bị nước cuốn mất tích đến giờ nầy. Đứa bé ở trên bờ bị thất lạc, hơn 40 năm sau mới tìm về được với gia đình, nhờ một tấm ảnh trong túi áo.
Trần Pháp


Tôi kể ra đây một chuyện buồn
Chuyện buồn người lính địa phương quân
Anh là lính trận đang thua trận
Lạc vợ một mình hai đứa con


Thủa ấy mùa hè năm bảy hai
A-K đạn pháo trên đường dài
Xác người chồng chất đường loang máu
“Đại lộ kinh hoàng” chẳng có sai


Trên đường tới Huế có cây cầu
Bị sập một vài chỉ ít lâu
Giặc pháo ngăn đường dân thoát nạn
Đồng bào lặn lội vượt sông sâu


Chàng lính địa phương hai đứa con
Theo cha, anh cả vượt qua sông
Đứa em, ngồi lại bờ chờ đợi
Từ sáng tới chiều cha biệt tăm


Binh sĩ cộng hoà lúc tháo lui
Gặp em đói khát sắp tàn hơi
Dắt dùi bé gái theo chân họ
Tới chỗ an toàn mới nghỉ ngơi


Tạm gởi nhà dân sống lất lây
Nổi trôi tới chốn sương mù bay
Dần dà em trưởng thành khôn lớn
Vẫn có chồng con, cháu đủ đầy


Mới bốn tuổi đầu, em thật khôn
Giử gìn tấm ảnh “mẹ bồng con”
Bảo rằng: hồi đó cha bồng chạy
Thiên hạ cho rằng trận bảy hai


Càng lớn em càng có quyết tâm:
Đi tìm cho được những người thân
Lần về Quảng Trị tìm chưa được
Trở lại cao nguyên ôm nỗi buồn


Năm thứ bốn mươi em lại về
Tấm hình nhờ báo chí “lăng xê”
Dân tình lam lũ ai xem báo?
Chưa được tin vui dạ não nề


Buồn rầu trở lại chốn Pleiku
Vui sướng làm sao khi được thư
Thư bảo: tấm hình đây chính mẹ
Ra đi tức tốc chẳng chần chừ


Về quê gặp lại hai người em
Mẹ đã mất rồi vào một đêm
Nhớ chị, cha, anh còn biệt dạng
Chẳng chờ, chẳng đợi tới đoàn viên


Chuyện nầy tôi kể chính quê tôi
Hai đứa cùng nhau đã một thời
Tuổi trẻ thả diều khi gió lớn
Vô vàn kỷ niệm chẳng hề vơi


Trần Pháp

hive-didver6.gif
bottom of page