top of page
Banner edge
LEFT.png

THƠ

VĂN THƠ NHẠC

JEAN DE LA FONTAINE - BÙI PHẠM THÀNH

LE BERGER ET LA MER

Du rapport d’un troupeau, dont il vivoit sans soins,

Se contenta longtemps un voisin d’Amphitrite;

Si sa fortune étoit petite,

Elle étoit sûre tout au moins.

A la fin, les trésors déchargés sur la plage

Le tentèrent si bien, qu’il vendit son troupeau,

Trafiqua de l’argent, le mit entier sur l’eau.

Cet argent périt par naufrage.

Son maître fut réduit à garder les brebis,

Non plus berger en chef comme il étoit jadis,

Quand ses propres moutons paissoient sur le rivage:

Celui qui s’étoit vu C 50%; padding-right: 20px; vertical-align: top;"orydon ou Tircis

Fut Pierrot, et rien davantage.

Au bout de quelque temps il fit quelques profits,

Racheta des bêtes à laine;

Et comme un jour les vents, retenant leur haleine,

Laissoient paisiblement aborder les vaisseaux:

Vous voulez de l’argent, ô mesdames les Eaux,

Dit-il; adressez-vous, je vous prie, à quelque autre:

Ma foi, vous n’aurez pas le nôtre.

Ceci n’est pas un conte à plaisir inventé.

Je me sers de la vérité

Pour montrer, par expérience,

Qu’un sou, quand il est assuré,

Vaut mieux que cinq en espérance;

Qu’il se faut contenter de sa condition;

Qu’aux conseils de la mer et de l’ambition

Nous devons fermer les oreilles.

Pour un qui s’en louera, dix mille s’en plaindront.

La mer promet monts et merveilles:

Fiez-vous-y; les vents et les voleurs viendront.


Jean de La Fontaine

NGƯỜI CHĂN CỪU VÀ BIỂN CẢ

Chuyện xưa có kẻ chăn cừu

Gần nơi bờ biển sớm chiều quanh năm

Hằng ngày nhìn biển lặng câm

Tưởng rằng biển cả âm thầm vậy thôi.

Nghĩ mình bao nhiêu năm trời

Chăn đàn cừu chẳng kiếm lời bao nhiêu

Đi buôn chắc lợi hơn nhiều

Lại còn học được lắm điều hay hơn.

Đàn cừu anh ta bán luôn

Mua thuyền ra biển bán buôn kiếm lời

Nào ngờ phận rủi đến nơi

Thuyền chìm vốn liếng cũng thời tiêu tan.

Trước kia cừu có cả đàn

Giờ thì tay trắng phải làm công thôi

Cần kiệm, cố gắng và rồi

Dần dần cũng đã nên người khá hơn.

Một hôm nhìn những thuyền buôn

Lướt trên biển lặng giăng buồm mà đi

Anh nghe trong gió thầm thì

Lời biển kêu gọi hãy đi buôn hàng.

Vượt qua biển cả mênh mang

Những vùng đất lạ bạc vàng thiếu chi

Sao cứ ở đây làm gì

Cuộc đời nhàm chán có gì vui đâu.

Với biển anh nói một câu:

“Tôi đây đã phải qua cầu đắng cay

Biển sóng yên lặng hôm nay

Nhưng mà giông bão ai hay lúc nào.”


Bùi Phạm Thành

(dslamvien.com)


bottom of page