top of page
Banner edge
LEFT.png

THƠ

VĂN THƠ NHẠC

TRẦN VĂN LƯƠNG, CALI

(Mượn lời người còn kẹt lại VN nói với đứa bạn

đã từng vượt biên và đã từng mang danh “tỵ nạn”)


1

Tao mới biết mày luôn về “ăn Tết”,

Nhưng mày hằng trốn biệt chẳng tìm tao,

Vì ngại tao túm áo hỏi tại sao

Mày không nghĩ đến đồng bào đất nước.

Hãy nhớ lại vài chục năm về trước,

Khi Việt nam vừa được Mỹ bang giao,

Mày đã quên lời thề thốt đêm nao,

Vội lén lút xé rào về “ăn Tết”.

Tao bắt gặp, mày bèn thề sống chết,

Rằng về đây, cương quyết chỉ một lần,

Mục đích là để thăm viếng người thân,

Và cải táng mộ phần cho bố mẹ.

Nhìn mắt mày rưng lệ,

Tao phân vân rồi khe khẽ mủi lòng,

Thầm nghĩ ai chưa quên hẳn giống dòng,

Ắt còn có chút gì không đến nỗi.

Sau lần đó, mỗi thằng đi một lối,

Tưởng mày đà biết nghĩ tới quê cha,

Có ngờ đâu những lời nói thiết tha

Ngày xưa đó hóa ra là láo hết.

Tao đau lòng được biết,

Bấy lâu nay, hễ Tết đến Xuân về,

Mày hầu bao rủng rỉnh ghé “thăm quê”,

Lo đàn đúm hả hê không biết mệt.

Tao nghe nói, có năm gần trước Tết,

Mày lên đồ lính trận thiệt oai phong,

Xuống Bolsa, hùng dũng giữa đám đông,

Hô chống Cộng, trông vô cùng lẫm liệt.

Nhưng sau đó, khi Sài Gòn đón Tết,

Bỗng có mày về lê lết ăn chơi,

Sáng la cà, chiều du hí khắp nơi,

Thỉnh thoảng lại giở trò chơi “từ thiện”.

Đám bè bạn xưa theo mày vượt biển,

Đã lắm thằng giờ hiện ở nơi đây,

Cùng mày luôn họp thành lũ thành bầy,

Đêm trác táng, ngày no say “thoải mái”.

Tao nhớ mãi, lần đầu mày trở lại,

Mày vẫn còn ái ngại một vài phân,

Nhưng ngày nay mày ắt đã quen dần

Nên mặt mũi càng câng câng vênh váo,




2

Khác hẳn lúc năm xưa mày đã bảo,

Chỉ về đây để báo hiếu mẹ cha,

Nhân tiện thăm bè bạn với thăm nhà,

Trước khi phải rời xa quê mãi mãi.

Mày xui xẻo giờ bị tao gặp phải,

Chẳng sượng sùng, còn lải nhải biện minh,

Nào đi xa nên nhớ quá quê mình,

Nào tiếng gọi gia đình không dám cãi!

Mày có biết khi xênh xang trở lại,

Mày vô tình đã làm hại quê hương,

Đã góp phần nuôi dưỡng bọn bất lương,

Đưa đất nước vào con đường hủy diệt.

Chuyện quá khứ mày đà quên hết tiệt,

Quên vợ con mày chết ở Biển Đông,

Quên những ngày trại tỵ nạn long đong

Khúm núm sợ phật lòng thằng gác Thái.

Tao chỉ hỏi lần này rồi mãi mãi

Quyết sẽ không gặp lại bản mặt mày,

Đứa chối từ thân phận để về đây

Đạp lên nỗi đắng cay toàn dân Việt.

Mày có thấy thường dân bị đánh giết,

Khách trên đường chỉ liếc mắt rồi thôi,

Vẫn thản nhiên, vẫn phớt tỉnh nói cười,

Nhân tính của người thời nay thế đó!

Mày có thấy bầy công an cán bộ

Bắt con dân yêu nước bỏ vô tù,

Bao nhà nông tài sản bị tịch thu

Chỉ còn biết ngậm căm thù, nuốt lệ?

Mày có thấy đám đầu xanh tuổi trẻ,

Trai rạc rài chẳng kể đến ngày mai,

Gái bán rao trinh tiết tận nước ngoài?

Đấy, hy vọng cùng tương lai nước Việt!

Mày có thấy năm nay về “ăn Tết”,

Bắc đến Nam, nhốn nháo Chệt đầy đường,

Trong lòng mày có thoáng chút buồn thương

Cho vận mệnh của quê hương đất nước?

Hay mày vẫn còn vênh vang như trước,

Kệ quê nhà, miễn mày được vui chơi,

Được rượu chè cùng trai gái thảnh thơi,

Mặc nước mất vào tay người dị tộc?

*

*     *

Thêm một lần Bắc thuộc,

Leo lét buồn ánh đuốc giữa đêm đen.

bottom of page