top of page
Banner edge
LEFT.png

THƠ

VĂN THƠ NHẠC

TRẦN VĂN CHÍNH

1

Nâng chén và một miếng bánh chưng

Mới hay rằng hôm nay ngày đầu Xuân

Thân xứ lạ có bao giờ biết Tết

48 năm nỗi buồn da diết

Nghĩ, sao mình không chết tháng 4 đen?

Nghĩ, sao mình phải chịu đầu hàng?

Vậy cuộc sống từ nay xin cúi mặt!


Chiến công bội tinh, một thời hiển hách

Xứng đáng gì so với bậc anh hùng

Buổi sáng ra trường buổi tối vong thân

Hay bất kể là quân, cán, chính

2

Bỏ đũa xuống thôi ngang, nhìn lên ảnh

5 hào quang: Hai, Phú, Vỹ, Hưng, Nam

Và sau lưng là tử sĩ hàng hàng

Chết trận, chém, đâm, tử hình, chôn sống

Chết trong trại giam, chết ngoài trãng trống

Chết trên ruộng đồng, chết dưới sông sâu

Nào có chừa ai, tuổi trẻ, bạc đầu

VÌ CHỈ MUỐN SỐNG TỰ DO AN LẠC


Nhưng giá trả cả tuổi Xuân tan tác

Mà nhiều khi đời chưa chớm nụ hoa

Thắp nén hương lòng ngưỡng mộ, xót xa

Mặc cho nước mắt đầu Xuân ràn rụa


 Trần Văn Chính

Dallas, Ngày 13 tháng 1 năm 2024

bottom of page