top of page


VĂN THƠ NHẠC / THƠ
KHÓ KHĂN HUẾ MÌNH
TỐNG PHƯỚC KIÊN
Vẳng nghe câu hát xa xăm“
trời hành cơn lụt mỗi năm”…thật buồn
Đêm nằm nghe giọt mưa tuôn
Mà thương xứ Huế sao luôn u sầu
Lụt lên tràn ngập ruộng sâu
Mùa màng thất bát lấy đâu no lòng
Sông Hương cuồn cuộn một dòng
Dâng lên phố chợ long đong bao người
Cửa hàng gió giật tơi bời
Bán buôn ế ẩm lạy trời thôi mưa
Người về Vỹ Dạ lưa thưa
Nước tràn Đập Đá đò đưa ngại ngần
Học trò thì lại vui mừng
Trường cho nghỉ học ra đường vui chơi
Đội mưa lội nước khắp nơi
Nam thanh nữ tú ới ời gọi nhau
Lụt nầy tiếp đến lụt sau
Lụt lên lụt xuống ôi chao là rầu
Lại thêm xả lũ canh thâu
Đồ đoàn trôi hết hoa màu tả tơi
Buồn nghe câu hát chơi vơi
“Mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn”
Huế ơi chừ biết làm răng
Thiên tai nhân họa khó khăn Huế mình.
TPK
bottom of page