top of page
Banner edge

VĂN THƠ NHẠC / THƠ

TUỔI GIÀ LÀ NHƯ VẬY

TỐNG PHƯỚC KIÊN


1

Gắng lên em, tuổi già là như vậy

Sáng nắng chiều mưa mình mẩy rêm hoài

Đêm thao thức nghe gió thoảng hiên ngoài

Ngày mấy bữa cháo cơm nhai hờ hững


Ăn kém ngon bụng nê nê lơ lửng

Mâm cỗ đầy mà mắt cũng làm ngơ

Nhớ những năm mình nghèo xác nghèo xơ

Nhai bo bo mà chỉ mơ cơm nguội

2

Chẳng buồn chi vì mình nay có tuổi

Mấy mươi năm sống ở Mỹ còn chi

Những sơn hào hải vị có thiếu gì

Mọi thứ rồi đều đi không trở lại


Trên đời nầy có ai dừng chân mãi

Đường có đi thì phải đến mà thôi

Trời cho ta nhiều ơn phúc lắm rồi

Còn chặng cuối xin Trời cho thanh thản.



bottom of page