

VĂN THƠ NHẠC / VĂN
GIANG..VÀ NHỮNG TÔ PHỞ KHÔNG KỂ HẾT CHUYỆN ĐỜI
Phạm Sơn Liêm
Ở Westminster, California, có những con đường mà chỉ cần chạy xe ngang qua, người Việt đã thấy như mình đang trở về một nơi nào đó rất xa.
Trên đường Bushard, những bảng hiệu tiếng Việt chen nhau giữa những cửa tiệm, nhà hàng, tiệm tóc, chợ và quán ăn.Trong một tiệm phở có cái tên nghe rất Mỹ, Phở Holic. Giang làm việc mỗi ngày.
Giang không phải chủ tiệm.
Cũng chẳng phải người nổi tiếng.
Chỉ là một người đứng phía sau quầy, bưng phở, dọn bàn, tính tiền, đôi khi phụ bếp khi khách đông.
Nhưng Giang có một thứ mà không phải ai cũng có.
Đó là khả năng nhìn người.
Giang từng nói:
— Ở đây, nhìn người ta ăn một tô phở là biết được nhiều chuyện lắm.
Người ta tưởng Giang nói đùa.
Không. Giang nói thật. Bởi mỗi ngày, Giang gặp hàng trăm người Việt.
Có người bước vào quán với bộ quần áo sang trọng, đồng hồ đắt tiền, nói chuyện điện thoại bằng tiếng Anh.
Có người đi chiếc xe cũ, ngồi một mình ở góc bàn, gọi đúng một tô phở nhỏ.
Có những ông già ngồi hàng giờ bên ly trà đá, không ăn gì thêm.
Có những bà cụ đi với con cháu, nhưng cả buổi chẳng nói một câu.
Và cũng có những người cứ mỗi lần bước vào quán là kể lại một chuyện cũ.
Một chuyện đã xảy ra cách đây mấy chục năm.
Như thể thời gian chưa từng trôi.
Có người thành công.
Giang nhớ một ông khách khoảng ngoài sáu mươi. Ông thường đến vào buổi trưa. Áo sơ mi bỏ trong quần, giày bóng, nói chuyện điện thoại toàn tiếng Anh.
Một hôm, ông vừa ngồi xuống đã gọi: