

VĂN THƠ NHẠC / VĂN
TẾT RỪNG
HOÀNG LONG HẢI
“Ăn của rừng rưng rưng nước mắt”
(tục ngữ)
Phải nói là “tết tù”. Thế tại sao không nói hẳn là tết tù mà nói lòng vòng qua hai chữ “tết rừng”.
Chuyện cũng có nguyên do của nó. Tết tù thì quá nhiều. Sau 30 tháng Tư, Thọ - Duẫn cho cả triệu người miền Nam vô tù, nên có cả triệu cảnh tết tù: Tù “Cải Tạo”, tù”Phục Quốc”, tù “Phản Động”: - Phản Động Chính Trị-, Phản động Tôn giáo, Phản động“Cách Mạng”, tù “Vượt biên”... Vậy nên có quá nhiều tết tù, nên tôi phải gọi là “Tết rừng” cho nó lạ một chút, gợi trí tò mò của người đọc, chớ viết ra không ai đọc, không ai thèm đọc thì cũng buồn. Gì chớ thơ văn bây giờ “lạm phát phi mã”, in ra không ai mua, post lên mạng không ai đọc. “Văn chương hạ giớ rẻ như bèo” Từ tiền bán thế kỷ 20, Tản Đà đã nói vậy rồi.
Với lại Việt Cộng không giam tù tại thành phố bao giờ. Tù thì phải nhốt kĩ, kĩ thì nhốt cho xa, ngoài hoang đảo, thâm sơn cùng cốc, tù mới không trốn được, và dù có trốn được cũng không tìm ra đường về. Vì vậy, trại tù phải đặt ngoài Côn Đảo, hay rừng Lao Bảo, Sơn La, Lai Châu... “Trốn đằng nào”, không giống như con kiến trong câu ca dao: “Cái kiến mày ở trong nhà, Tao đóng cửa lại, mày ra đằng nào?” Vì vậy, ca dao thời đại có câu: “Thằng tù mày ở trong rừng, Tao khóa cửa rừng mày chạy đường mô?” Đường mô là đường nào đấy. Dùng chữ mô, chắc tác giả quê Bình Trị Thiên hay Nam, Ngãi Bình Phú.
Tù bị giam ở thành phố tiếp tế còn dễ. Tù giam trong rừng, thăm nuôi thêm khó, tù lấy gì mà ăn, dễ bị chết đói. Thời “cách mạng vô sản”, tù chết đói thiếu gì.
Muốn khỏi đói, tù phải “mưu sinh”, đâu có ngồi ngoài bờ biển mà than như Hàn Mặc Tử: “Trời hỡi làm sao cho khỏi đói. Gió trăng có được làm sao ăn?”
Người tù chịu nhiều cảnh phụ phàng: Người tình, người yêu, cả người vợ nữa chớ, cha mẹ, anh em, bà con, đồng bào, đồng chí vả cả... “cách mạng”. Tù đói. Thôi thì đành vô rừng kiếm ăn.
Rau trai:
Quả tình tôi không biết rau trai là rau gì? Hôm đi tưới rau muống ở Suối Máu với Lê Văn Chương – khóa 17 Võ Bị. Thấy tối lớ ngớ, Chương giục:
- Sao anh không hái đi?
- Hái gì?” Tôi hỏi.
- Rau trai nè. Mấy hôm nay trời mưa, rau mọc nhiều lắm.
- Rau ra sao? Tôi lại hỏi.
Chương lấy cọng rau cho tôi xem, bảo:
- Thấy lá nào giống vậy thì hái đi.
Tôi làm theo.
Trên đường về, tôi khoe vớ Trắc (Trần Phú Trắc, cháu tổng thống Thiệu, gọi bằng cậu ruột – em của Mẹ). Trắc cười:
- Anh nhờ thằng Chương chớ gì? Chỗ nó nhiều rau trai lắm, nó nhường cho anh đó.
Một lúc Trắc nói:
- Thằng đó đánh đờn cũng hay mà hái rau cũng lẹ.
Tôi nói:
- Tui nhỏ lớn toàn ở thành phố, không rành về rau trái đã đành. Chương dân ĐàLạt, sao nó rành rau thế?
Chương chơi đàn guitar hay vô cùng, chỉ một tay, vừa bấm nốt vừa đánh giây, thường chơi cho bạn tù nghe, hơn là lên sân khấu biểu diễn vào các dịp lễ lạc. Hỏi Chương chuyện nầy, anh ta cười, nói nhỏ:
- Tui trả lời cho anh, tụi “ăng-ten” nghe được là chết tui.
Tôi cũng đùa lại:
- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi…
Chương cũng đùa, hát nhac chế:
- Ai lên xứ hoa đào, mang về”… cho ông Hải một nắm rau…
Tôi nói:
- Một nắm rau thì no mẹ gì? Một thúng rau trai, ăn cho đã, cho đỡ đói.
Tưởng vậy là vui, có rau trai. Ai ngờ, gần tết, đại úy Quang – Biệt Cách Dù – cũng đi tưới rau rồi trốn trại. Trung úy Cán Bộ Quản Giáo Đoan không cho đi tưới rau nữa. Mấy hôm nay, vừa đói, vừa thèm rau – đói hơn thèm - Chương nói:
- Bữa nay, rau ngoài suối mọc đầy, không hái được. Bọn mình không có rau. “Buồn” ghê, thay vì “đói” ghê!
Nấm chỉ
Tết năm 1980, sau khi Tàu đánh Việt Cộng dọc biên giới Việt Trung, sợ bọn tù nổi loạn, trốn trại... nhất là sau khi tên trung tá Công An Việt Cộng trưởng trại Trịnh Văn Thích đi Hà Nội về, họp tù ở hội trường, “chơi” một câu cũng khá lạnh người, mà tù thì thêm phấn chấn. Y nói:
- Các anh trên nhắc chừng, “đừng coi thường tù ngụy. Họ là những người có lý tưởng cả đấy.
Tù vỗ tay hoan hô rần rần...
Nói vậy, nhìn dưới con mắt “cách mạng triệt để”, thì có nghĩa là phải “xiết chặt” bọn tù hơn, nghĩa là “hạn chế thăm nuôi”, “hạn chế đồ ăn thân nhân tiếp tế”, không cho tù đi làm xa, vào sâu trong rừng, v.v... Thành ra, ngày thường tù đã đói, ngày tết, tù càng đói hơn. Tù đói không quan trọng bằng tù trốn trại. “Cách mạng” suy như như thế. Vậy thì tù chỉ đi làm gần trại, cuốc đất ở những chỗ cây rừng đã bị hạ, đã đốt, chỉ còn những cây mục. Cây mục, gặp mưa, nấm mọc nhiều.
Ở Mỹ, vào siêu thị, nấm được đem bán thiếu gì. Mỗi nơi bán nấm đều có ghi tên của loại nấm, và... rất an toàn, lại ngon, ăn vào không sợ bệnh. Nấm rơm, nấm “Đông-cô”, v.v...
Nấm rừng đẹp hơn nấm bán ở chợ. Có loại tai nấm màu đỏ, khá đẹp, trông rất “bắt mắt” nhưng ăn vào... chết như không. Có người tù bảo “nấm đẹp là nấm độc”. Đẹp hay không đẹp, không quan tâm, nhưng cần phải ăn được.
Một hôm, đội tôi đi cuốc đất. Sau một đêm mưa, nấm mọc đầy rừng. Dương Tiến Đông, dân Đà-Nẵng, cựu đại úy chế độ cũ, cùng mấy người bạn, hái về một đống nấm, gọi bạn bè tới, chia nhau, mỗi người một ít, - nói đùa -: “Về nấu ăn, đón giao thừa”. Khi nói câu ấy, có lẽ Đông nhớ lại câu hát của Nguyễn Văn Đông: “Đón giao thừa một phiên gác đêm.”
Tôi không ăn, tôi sợ nấm độc. Không biết chắc là nấm gì mà hè nhau ăn như thế thì nguy hiểm quá. Tôi cũng đang ăn chung “một mâm” với anh Lã Trung Tâm – cựu đại úy, nhân viên Giám Sát Viện – là người ăn uống rất cẩn thận, “ăn chín uống sôi”, nên tôi không thể nhận nấm của Đông đem về ăn chung với anh Lã Trung Tâm được, trong khi Trắc đã luộc nấm ăn rồi, khen “nức nở”:
- Ngon lắm anh, ngọt lịm.
Anh Lã Trung Tâm nói nửa đùa nửa thật:
- Ngọt lịm mà cũng chết lịm đó mầy.
Rồi Anh Tâm giải thích:
- Nấm độc có nhiều “dạng”: Ăn dzô tím cả người, chết liền. Ăn vô bất tỉnh, còn thở nhưng chân tay tê liệt, ăn vô còn tỉnh nhưng không nói được, bị câm...
Trắc nói ngang:
- Nấm nầy không độc anh, ăn được.
Anh Tâm hỏi:
- Sao biết ăn được?
- Nấm nào nai ăn được là mình ăn được.
- Khi tụi bây dzô tới bãi, nai chạy tuốt vô rừng rồi, làm sao biết nai ăn?
Anh Tâm hỏi, gắt gỏng vì ý kiến Trắc phản lại ý anh ta.
Trắc giải thích:
- Chỗ nấm có dấu chân nai. Nai đang ăn, thấy mình, bỏ chạy.
Có lẽ thấy Trắc nói có lý nên anh Tâm không nói gì?
Tôi nói đùa:
- Anh thấy không, tụi nói ăn xong, không nghe tụi nó nói năng gì cả. Tụi nó ăn nấm gì anh biết không
- Mầy làm tài khôn. Mầy nói tụi nó ăn nấm gì?
Tôi cười:
- Rõ dzậy mà không hiểu. Anh đừng chê tui ngu. Tụi nó ăn “Nấm Chỉ” chớ nấm gì?
Anh Tâm lại gắt gỏng với tôi:
- Nấm Chỉ là nấm gì? Sao mầy biết đó là nấm chỉ?
Tôi giải thích, làm ra vẻ nghiêm trọng:
- Ăn xong, cả bọn kéo nhau lên trạm Y Tế. Bác sĩ Đôn hỏi đau gì? Tụi nó đứa nào cũng đưa tay chỉ lên miệng, ý nói ăn nấm nhưng không nói được, bị câm hết rồi, đưa tay chỉ lên miệng mà thôi. Đó không nấm chỉ thì gọi là nấm gì?
Anh Tâm nghe nói, vừa cười vừa mắng tôi:
- Tụi nó nghe mầy nói khích, nó “dần” mầy không còn cái xương.
Nửa đêm, anh Tâm nằm kế tôi thức giấc. Tôi nói:
- Ngủ đi ông nội, mai còn cuốc đất.
Anh Tâm nói nhỏ vừa đủ nghe:
- Nghĩ tới tụi thằng Đông, tao ngủ không được mày à. Cầu cho trời mau sáng, qua một đêm, tụi nó không can gì là may.
Tôi rán ngủ tiếp, bụng nghĩ thầm: “Thằng cha nầy “khẩu xà tâm Phật”.
Rau sam “Đồi phượng vĩ”
“Đồi phượng vĩ” là doanh trại cũ của một trung đoàn thuộc Sư Đoàn 18, nằm kế con đường mới mở, từ ga xe lửa Gia-Ray vào “trại tù Cải Tạo Z30A/ Xuân Lộc Đồng Nai”. Con đường nầy nằm giữa “Đồi phượng vĩ” và núi Chứa Chan (1).
Cộng Sản thì chọn cán bộ từ “cốt cán”, nghĩa là từ “vô