top of page
Banner edge

VĂN THƠ NHẠC

VĂN

VĂN 1.png
VĂN 2.png
CHUYỆN BÌNH THƯỜNG

Tiểu Tử

Tôi  có một ông bạn hiện ở Sài Gòn, vùng Tân Định. Chúng tôi thường liên lạc  với nhau bằng email, dĩ nhiên là những trao đổi đã được "cân nhắc" kỹ  để tránh "đụng chạm phiền phức".


Gần đây, tôi gởi ông ta tấm hình nầy, lượm trên internet:

CHUYỆN BÌNH THƯỜNG

Và hỏi ổng nghĩ sao? Ổng trả lời:


- Ồ ! …Khoá xe vào chân để  yên tâm ngủ trưa cho … ngon lành là chuyện bình thường ở xứ nầy, đâu có  gì lạ! Bồ coi, như tôi bây giờ, trên xe đạp lúc nào cũng có ba (3) cái  khoá: một cái để khoá bánh trước vô sườn xe, một cái để khoá bánh sau vô  sườn xe, còn cái thứ ba là để khoá sườn xe vô cột điện. Vậy là an toàn!  Không làm vậy, nghĩa là chỉ khoá một bánh xe vô cột điện là chúng nó  tháo lấy bánh xe còn lại, có khi lấy luôn cái sườn xe nữa! Chuyện bình  thường mà bồ! Có gan, bồ về đây chơi sẽ thấy toàn là chuyện bình thường  hết!


Ở cuối email, ổng viết một câu làm tôi thật xúc động:


- Chỉ có bọn nầy, vì sống  quen trong cái "môi trường bình thường" đó, là có thể đã trở thành… bất  bình thường thôi! Mình biến thành "bất bình thường" mà mình không biết!  Đó, cũng là "chuyện bình thường", bồ à!


Đọc đến đó, tôi nghe thương ông bạn của tôi vô cùng: ổng đã nén cái đau của ổng để khỏi  thốt ra một lời than cho thân phận!


Thời gian sau, ổng gởi tôi một tấm hình trong email ổng viết:


- Tấm hình nầy chụp ở Ấn  Độ. Người chủ xe đạp cởi đôi dép da để vào chùa lạy Phật, sợ mất dép nên  … khoá đôi dép vào bánh xe đạp! Đó là chuyện bình thường ở Ấn Độ. Nếu  là ở xứ mình, làm như vậy là "bất bình thường", bởi vì chuyện bình  thường ở đây là khi thằng cha đó lạy Phật xong bước ra sẽ không còn thấy  xe đạp và đôi dép da nữa!


Rồi ổng kết: "Bồ thấy  không? Chuyện bình thường ở mỗi xứ mỗi khác! Ở xứ mình cái khác đó rất…  độc đáo cho nên nhiều khách du lịch, sau khi biết Việt Nam, đã nói Việt  Nam không giống ai hết !

Đây là hình ổng gởi:

CHUYỆN BÌNH THƯỜNG

Ông  bạn tôi "khơi" chuyện bình thường làm tôi nhớ lại những hính ảnh lâu  nay tôi thấy trên internet mà vẫn tự hỏi: "Sao có thể như vậy được?".  Thì ra ở quê hương tôi "Nó đã như vậy được" nên mới gọi là "Chuyện bình  thường"!


Đây: hãy coi Sài Gòn cứ  sau cơn mưa "hơi lớn hơi lâu" là ngập lụt. Mà loại "mưa hơi lớn hơi lâu"  tới mùa là … có mặt "liền tù tỳ", nghĩa là thành phố cứ nay ngập mai  lụt dài dài. Vậy mà chẳng thấy dân chúng đi biểu tình đòi hỏi chánh  quyền phải "khai thông" cống rãnh! Rối thì cứ tự nhiên lội nước đi sanh  hoạt, đem lưới ra lưới cá giữa lòng đường y như ngoài sông rạch, còn  trên đầu vẫn có biểu ngữ "Có nước sạch là có sức khoẻ", đám cưới  vẫn  rước dâu bằng xe ba bánh, có ướt chút chút cũng không sao – ngày lành  tháng tốt mà! - Riết rồi trở thành "Chuyện bình thường", chẳng có gì  phải bận tâm hết!


Không biết chừng nào người  dân xứ tôi làm một chuyện … động Trời - gọi là "Chuyện Bất Bình Thường"  – nghĩa là cùng đứng lên đòi hỏi nhà cầm quyền phải làm thế nầy, phải  làm thế nọ … để cuộc sống của người dân được "nâng cấp" như ở các nước …  bình thường khác?


Hỏi, tức là … không trả lời! Than ôi! …


Đây : vài hình ảnh "Chuyện Bình Thường" lượm trên internet:

Tiểu Tử

bottom of page