top of page
Banner edge
BÀI VĂN VỀ MẸ

Hoàng Vị Kha

(Bài luận văn tả về Mẹ của một em Lớp 2 Trường Tỵ Nạn)


Thùy Linh là một trong vài đứa học trò ngoan của tôi ở trại tỵ nạn... Linh chỉ mới 9 tuổi khi đặt chân đến Thái lan. Hôm đó, tôi đã ra đề văn cho học sinh "Hãy kể lại kỷ niệm với mẹ mà em nhớ nhất". Linh là đứa học trò viết văn rất khá và thường làm xong các bài thi, bài kiểm tra trước các bạn. Nhưng hôm đó, Linh đã không tập trung. Em cứ lơ đãng nhìn ra ngoài lớp, gương mặt thẫn thờ, gần như không hồn. Tôi đã lên tiếng nhắc Linh "Không chểnh mảng, hãy tập trung lo làm bài mau, kẻo hết giờ". Linh sau đó cúi gầm xuống, lúc thì hý hoáy viết, lúc thì gục mặt lên bàn một đỗi ....


Lát sau, Linh bước nhanh đến trao cho tôi tờ giấy viết văn của em rồi ù chạy ra khỏi lớp. Tôi bất ngờ trước thái độ lạ thường và không kịp ngăn em lại ... Tò mò, tôi liền đọc bài văn của em .... Và tôi đã sững người ... Tôi nâng tờ giấy bị nhiều nếp gấp. Chắc chắn bàn tay nhỏ bé của em đã nhàu nó, như là cách mà em đã cố gắng để đè nén nỗi đau. Nhưng nhiều hơn cả là những dòng chữ loang lổ mực do nước mắt của Linh đã rơi lên trang giấy ... Nước mắt tôi cũng trào ra ... Và tôi đã sử dụng gần như các câu văn của Linh để viết lên bài thơ này ngay hôm đó!


Đến năm 2013, trong một lần thực hiện một chương trình về lịch sử, văn hóa cũng trong tháng 5, gần kề ngày Mother's Day, tôi bỗng nhớ tới Linh khi đang giảng giải về lời bài nhạc Lòng Mẹ của nhạc sĩ Y Vân với vài đứa học trò. Cơn xúc động ùa lại thật mạnh không thua gì lần đầu đọc bài văn của Linh đã khiến tôi phác họa vài ô truyện tranh mà ở phần kết tôi tự thêm vào "trên đất khách nay con đã lớn, mãi không quên ơn đức mẹ cha" ... Tôi cầu mong cho em luôn bình an, Linh nhé!


------------------------

Em kể về mẹ em

bằng giọng văn thật là thơ dại

rằng "một buổi trên đường vượt biển

chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần

chúng ăn hiếp mẹ

ba giận

xông vào đánh trả

chúng lồng lên

vung mã tấu

chém thẳng tay!

ba quỵ ngã

máu chảy đầy ra đó!

mẹ khóc gào

còn em sợ

nín lặng ... mắt mở to!!

Chúng phá nát chiếc ghe bé nhỏ

rồi bỏ đi sau khi đắc thắng cười

Mẹ khóc, ôm xác ba nóng hổi

Em rẩy run, nức nở, kinh hoàng

Em nhìn ba nằm đó, ngỡ ngàng

sao ba lại bỏ em với mẹ

Rồi bão tố lớn ơi là lớn

Sóng thật cao

Gió mạnh biết là bao

Sóng xua ngang

Ghe vỡ tan tành

Người ta khóc và em cũng khóc

Mẹ ôm lấy một thùng nhựa rỗng

em ôm ghì trên vai mẹ lạnh run

trôi lênh đênh trên sóng biển chập chùng

Em sợ

Mẹ nói: con yêu đừng khóc!

Có mẹ đây, mẹ thương con lắm

Mẹ con mình sẽ sống mà con

Ráng lên con, bão tố chẳng còn

bám vai mẹ đừng buông ra nhé!!

Một ngày sau, mẹ em mệt lả

máu của người ướt cả áo em

chiếc thùng con không đủ sức rồi

nó chìm xuống dần dần, sợ quá

Mẹ thì thào bên em thật khẽ

Mẹ buông tay, con bám chặt thùng đây

Mẹ với ba có lỗi ở kiếp này

không nuôi nấng cho con khôn lớn

Con phải sống, phải ngoan con nhé

Mẹ mệt rồi, mẹ đi tìm ba

Chưa dứt câu tay mẹ đã buông ra

Em khóc nấc: Mẹ ơi trở lại!

đừng bỏ con, con sợ quá mẹ ơi

Mẹ cứ trôi,

Mẹ chẳng trả lời

Em nhìn mẹ mà òa lên khóc

Một chiếc ghe đánh cá

Vớt được xác mẹ em

Khi trời sắp về đêm

Em được ghe đó vớt

Em ngồi bên cạnh mẹ

Mắt mẹ nhắm chặt rồi

Em sờ lấy đôi môi

Đôi môi không cười nữa

Họ đem mẹ đi đốt

Khói bay ngùn ngụt trời

Họ bảo "Mẹ lìa đời,

về cõi thần tiên ở"

Từ đó,

những khi em trở mình cảm sốt

nhớ làm sao bóng dáng mẹ hiền

Mơ mẹ em là một cô tiên

vuốt mái tóc, ru em ngoan ngủ

Từ đó,

em không còn cả ba và mẹ

nhìn bạn bè mà thèm lắm thầy ơi!

có nhiều đêm em hỏi ông trời

Mẹ trên đó có nhớ em không hở??

Thầy cho em tạm dừng, dang dở

Nhớ mẹ rồi, em đang khóc thầy ơi!

từ hôm nay và suốt cuộc đời

em sẽ chẳng còn ba mẹ nữa .....!


HVK

VĂN THƠ NHẠC / VĂN

hive-didver6.gif
bottom of page