top of page
Banner edge
NỒI CANH CHUA CỦA MÁ

Đỗ Cường

Ngày xưa nhà tôi nghèo lắm, đến bữa ăn gia đình thường quây quần bên mâm cơm  đạm bạc, không có người ăn trước người ăn sau, bởi nếu như vậy thức ăn sẽ không đủ cả cho gia đình mười người con.


Anh em có một thông lệ ngầm là mỗi tháng phải nấu hai lần canh chua, đó là ngày Ba tôi lãnh lương và ngày anh em chúng tôi đề nghị.


Mỗi lần nghe Ba tôi nói với Má: "Bà ơi mai nấu canh chua nghe bà"  dường như đêm đó tôi không ngủ được, thử hỏi một thằng con trai còn non  và chưa xanh vừa tròn mười lăm tuổi… ngày mai xách giỏ lẽo đẽo đi chợ  với Má, thì ôi thôi “còn có danh gì với núi sông“ nữa.


Vào chợ, Má lựa chọn tỉ mỉ, cá phải là cá còn sống, rau phải tươi  ngon, trái me không được già hay non quá, khóm mua nguyên trái vừa chín  tới, bạc hà mới cắt phải còn mủ, lấy móng tay bấm vào phải xốp…


Việc mua nguyên liệu, Má đã cẩn thận, thì công đoạn nấu nồi canh  chua còn công phu hơn nữa, để cạo lớp nhớt trên mình con cá Hú (Ú) phải  là nước sôi vừa "reo" sau đó chà xát với muối tránh mùi tanh, cá cắt ra  từng khứa bằng nhau để vào rỗ cho ráo nước không được để trên dĩa cá  đọng nước sẽ không ngon, trái me cạo sạch và dằm me bên ngoài lấy nước  chua tuyệt đối không dằm me trong nồi canh chua, khóm và các rau khác  xắt ra đều để thứ tự trong rỗ…


Khi nghe tiếng xe đi làm về của Ba tôi ngoài cửa, Má tôi mới bắt đầu nấu nồi canh chua, Má nói nồi canh chua không được nấu sớm hay trễ quá  sẽ mất đi mùi vị của nồi canh chua, giống như trái cây chín tới khi ăn  mới cảm nhận được cái ngon của nó.


Tôi không quên được tiếng húp xì sụp, những giọt mồ hôi chảy dài của anh em tôi bên mâm cơm bởi vị ngon của tô canh chua.


"Bà nấu ngon quá" Ba tôi khen.


Nhìn chồng và các con ăn, tôi thấy gương mặt Má tôi hạnh phúc và mãn nguyện.


Có lần Má tôi hỏi:


"Theo con nguyên liệu nào quan trọng nhất của nồi canh chua?".


Tôi liền đáp: "Cá, me, bạc hà phải không Má".


Má từ tốn nói: "Nếu chỉ có cá, me, bạc hà là nguyên liệu chính để quyết định nồi canh chua ngon, theo Má như vậy thì chưa đủ, con thử nghĩ  nếu canh chua thiếu chút ớt hay hành, ngò, giá … thì hương vị của canh  chua như thế nào? Tuy những nguyên liệu đó không sánh được với nguyên  liệu khác, nhưng nó là yếu tố quan trọng làm kết dính những mùi vị khác  để hình thành nồi canh chua ngon."


Những điều Má tôi nói, giúp tôi hiểu ra được nhiều vấn đề trong đó  có việc học của tôi, trong lớp tôi chỉ giỏi toán, lý, hóa, sinh ngữ còn  những môn khác tôi không cho là quan trọng.


Từ dạo đó tôi ít đi chơi chăm học hơn những môn kém, đi học về tôi phụ giúp Má nhiều hơn và việc học của tôi tiến bộ.


Tôi nghĩ "Trong cuộc sống có những vật bình thường ở cạnh mình, mình  không gìn giữ, trân trọng khi mình cần nó đã thất lạc hay bị mất đi làm  mình tiếc nuối khôn nguôi."


Ba năm sau!


Vào một chiều mưa muộn, Má tôi đã bỏ anh em tôi ra đi mãi mãi!


Tạo hóa rất công bằng và oan nghiệt, tạo hóa ban tặng cho tôi một  người Mẹ để tôi sống trong yêu thương, giận hờn, vòi vĩnh và tạo hóa đòi  lại người Mẹ của tôi, chưa cho anh em tôi đủ trưởng thành để được báo  hiếu.


Từ ngày Má mất, gia đình tôi ít tiếng đùa vui, anh em tự chăm sóc  cho nhau, đi học về tôi nấu nướng chính cho gia đình. Riêng ba tôi tóc  bạc nhiều, ít nói và trầm mặc.


Có những lần tôi chợt thức giấc nửa đêm thấy Ba ngồi ngoài sân nhìn  vào cõi xa xăm, tôi biết Ba tôi đang nhớ Má lắm, Ba thật cô đơn như chết  nửa tâm hồn.


Tháng năm dần qua, anh em tôi ra đời làm việc, người thành đạt, người công chức, người giáo viên cuộc sống ổn định.


Riêng tôi, hành trang ra đời là nồi canh chua của Má, cái nồi canh  chua dân miền Nam ai cũng nấu được, chỉ khác nhau sự nêm nếm, tùy theo  khẩu vị mọi người khi ăn xong chỉ khen ngon hay dở mà thôi.


Nồi canh chua của Má cũng dung dị như bao nồi canh chua khác. Nhưng  với tôi nồi canh chua của Má lại có tính triết lý dạy cho tôi biết vận  dụng trong cuộc sống và ngộ ra được nhiều điều.


Ở công ty, tôi biết coi trọng chị nấu bếp, anh lái xe, người bảo vệ…  Tôi không coi tôi là một khúc cá, me và bạc hà để quyết định nồi canh  chua, chính họ - ngò, ớt, hành… là những nguyên liệu quan trọng kết dính  để phát triển công ty, và tôi đã thành công.


Với con tôi, tôi là người cha, người bạn, người thầy và cả là người em nữa.


Mọi người tin tôi không?


"Bố ơiiiiiii tắm con"


"Yes Sirrrrrr" !!!


Được Má chỉ dẫn phương thức nấu nhưng tôi chưa bao giờ nấu được nồi canh chua ngon như Má tôi.


Nhân ngày họp mặt, anh em đề nghị tôi nấu nồi canh chua, tôi tận  dụng mọi kỹ năng của mình để hoàn thành nồi canh chua thật to đãi các  anh em.


Đang ăn cơm, tôi thấy mọi người ăn trầm ngâm và đăm chiêu, đến khi  đứa em út thốt lên một câu “Ăn canh chua làm em nhớ Má!“, từng đôi đũa  để chầm chậm xuống bàn, mọi người từ từ đứng dậy không nói với nhau lời  nào, tôi biết anh em đang hoài niệm lại ngày Má còn sống bên tuổi ấu thơ  của chúng tôi.


Nồi canh chua của tôi nhạt nhẽo!


Nồi canh chua tôi nấu dư thừa của người có tiền, còn Má tôi phải đi  từ đầu chợ đến cuối chợ trả giá, mua con cá vừa phải, xin thêm người bán  cọng ngò trái ớt … vì túi tiền eo hẹp.


Nồi canh chua, tôi nấu nhanh chóng vì có người giúp việc.


Nồi canh chua của Má tự tay làm có pha mồ hôi và nước mắt vì khói củi cay xè.


Canh chua của tôi vừa ăn có nhạc du dương, còn canh chua của Má chỉ  có mồ hôi và tiếng xì xụp, đũa muỗng lanh canh của mười đứa con đang  đói.


Canh chua của Má tràn ngập thương yêu có sự đợi chờ chồng và các con  về trong hạnh phúc đầy mãn nguyện, còn canh chua của tôi thì mau chóng,  no nê và thừa thải.


Má tôi luôn luôn là người ăn sau cùng, có lần nghe thằng Út nói lại với tôi:
"Má mút lại những cái xương cá của anh em mình đó anh!"Em hỏi Má, Má quay đi chỗ khác và nói:


"Tụi con ăn phí quá!"


Đây là bài học có lẽ tôi không bao giờ quên cho đến khi xuôi tay nhắm mắt.


Nếu tôi được một điều ước, tôi sẽ ước Má tôi sống lại để anh em tôi  được phụng dưỡng Má, dù tạo hóa có lấy đi bao nhiêu tuổi thọ của tôi cho  điều ước đó tôi cũng vui vẻ chấp nhận, mãi được ôm Má vào lòng và gọi  hai tiếng. MÁ ƠI!!

VĂN THƠ NHẠC / VĂN

hive-didver6.gif
bottom of page